Tạm biệt a Đăng già

Đăng già- 1 cái tên mà… lúc a qua đời tôi mới biết. Thông qua facebook biết tin về cái chết của 1 phượt thủ, lên face của a, đọc những dòng bạn bè viết cho a mà cảm động lắm lắm.

Bài viết của Faith Ttvn

Viết cho anh…

Ko thể ngờ có 1 ngày em lại phải viết cáo phó về anh như thế này Cheetah On Chase ạ !!! Thằng anh tồi !!!

Anh ạ, đến giờ em vẫn không thể tin được chuyện này, biết rằng nguy hiểm luôn ẩn họa trên những nẻo đường của anh em ta, nhưng điềm rủi ấy đến với ai em cũng có thể tin, chứ với anh, em léo thể tin được. Một thằng anh luôn giáp mũ đầy đủ, luôn chạy xe đúng tốc độ, luôn lo lắng, dặn dò bọn đàn em cẩn thận trên đường mà lại ra đi ko lời từ biệt như vậy ư?

Mới hôm qua anh còn lặn lội xuống suối nhặt đá về cho thằng em đang ở cách anh 1800km, vậy mà sáng sớm nay chính cái thằng đấy phải chết điếng người lên FB thông báo cái tin anh ko còn trên cõi đời này nữa, anh muốn chơi em à ?

Qua ngày mới rồi, chỉ còn vài tiếng nữa là đến giờ bạn bè người thân làm lễ đưa anh đi, mà em ko về được, thôi thì đành ngồi ở nơi xa gõ vài dòng coi như tiễn biệt anh… Hôm nay trên FB đã quá đủ nước mắt của cả cộng đồng xê dịch, đã dư thừa những lời chia buồn, những bài cmt của những bạn đã từng hoặc chưa từng đi cùng anh rồi, em ko muốn viết tiếp những dòng chua xót đó nữa, em sẽ kể về ANH, kể về những chiêu trò quái gở mà có lẽ chỉ thằng em, cái thằng đã từng lang bạt với anh vô số những nẻo đường mới hiểu… Giờ biết kể từ đâu trong mớ ký ức lộn xộn bây giờ ? Lại nhớ…

Lại nhớ những đêm cả đoàn phi từ Mộc Châu về, luôn có 1 con xe đợi ở Dốc Cun tháp tùng đoàn về HN, ko phải chỉ 2-3 lần đâu anh nhỉ

Lại nhớ cái lần 3-4 thằng ngu ngồi cưa cưa dũa dũa dùng tuavit đột mắt xích gần 1 tiếng đồng hồ trong Làng Nhì, đột xong mới biết đột nhầm mắt, lại hì hụi buộc dây thừng kéo xe về Phình Hồ

Lại nhớ cái lần cả đoàn đã xài đến cái săm cuối cùng trên đèo Thung Khe chưa biết cầu cứu ai thì ông anh ko hiểu hiện ở đâu ra, lôi trong áo khóac gió ra cái săm đưa cho em, giờ nếu em lại được đi tiếp trên những con đường, viết tiếp những đam mê… ai sẽ là kẻ đi chặn hậu cho đoàn, ai sẽ là người sửa xe cùng em…

Lại nhớ cái lần em bơi ngược dòng thác Háng Tề Chơ ngất xỉu, thằng anh đốt lửa xoa bóp lồng ngực cho em

Lại nhớ khi ông anh mới tậu con cào cào đỏ choe choét, sau 1 ngày gia công ở xưởng Văn Chương ông anh còn khoe với em cái giá đèo hàng phía sau được thiết kế riêng để… buộc dây thừng kéo các xe khác… Mẹ kiếp có cần phải đến mức thế ko thằng anh gàn dở ???

Lại nhớ những cung đường phượt phẽo mà tự dưng ông anh xuất hiện bất thình lình giữa đòan, ai cũng tròn mắt ngạc nhiên khi thấy sự xuất hiện của anh, nhưng có lẽ ít thành viên trong đoàn biết anh luôn biết đòan đi đến đâu, có sự cố gì dọc đường ko, vì đơn giản anh luôn đi theo và gọi điện cho thằng em để hỏi lịch trình ăn nghỉ…

Lại nhớ cái lần cả đoàn đi leo Fansipan, ông anh đi dép chạy cào cào ra tiễn, Mẹ khỉ, tiễn tiễn đưa đưa kiểu gì mà tiễn đến tận… Sa Pa trong cái thời tiết giá lạnh đến run người, trên xe cả lũ thì quấn chăn bông, còn dưới đường thì ông anh chạy cào cào pành pành, đến giờ em vẫn nhớ như in hình ảnh ông anh nằm vắt vẻo ngủ trên ghế khi xe của cả đoàn dừng nghỉ ở thị trấn Yên Bình, khi xe chuyển bánh ko ai gọi cả, vậy mà 1 lúc sau đã thấy con cào cào đỏ chạy vượt lên !!!

Lại nhớ cái lần từ cầu Xà Beng về Phình Hồ, xe em ko chạy nổi Xenon do hết điện, 2 anh em nháy xi-nhan soi đèn cho nhau chạy về hơn chục km, đường tối và lầy lội đến nỗi ngã dúi dụi

Lại nhớ cái lần Hà Giang chia 2 đội, ông anh hết chạy nhóm này lại sang nhóm nọ, xe em thì văng ốc trục ở gần Yên Minh, giữa cái chốn khỉ ho cò gáy ấy đang ko biết kiếm đâu ra thì ông anh chìa ra con ốc trục với câu nói để đời: “VN có 54 dân tộc anh em, dọc đường xe thiếu cái gì cứ ra xe của đồng bào mà vặt” =))

Lại nhớ khi đoàn nghỉ ở Yên Minh, tất cả đã yên vị trong nhà nghỉ, 9h tối ông anh còn xách đồ ra khỏi phòng, bảo có điện thoại ở phía đâu đó bên Mèo Vạc đang có đội hỏng xe…

Lại nhớ cái lần Trek đỉnh Tam Đảo, ông anh còn căn dặn mọi người bám rễ cây ra sao, uống nước như thế nào…

Lại nhớ cái lần vào bản Đề Chơ chia quân 2 ngả, 1 bọn thì giữ muói vừng, 1 bọn thì giữ cơm nằm, rồi nằm ngủ kể chuyện tiếu lâm trong cái phòng học hun hút gió

Lại nhớ cái lần đi Mù Cang Chải, em bảo sẽ dựng lều ngủ lại trên đèo Khau Phạ mà ông anh lượn đi lượn lại trên đèo chỉ để tìm em ở đâu…

Lại nhớ cái đêm tối mịt mùng ở chân dốc Háng Tề Chơ ngày nào, ông anh đi tiền trạm, phi thẳng con CBR xuống chân dốc rồi bảo ko đi được nữa đâu, báo hại hôm sau cả đoàn phải dòng dây thừng kéo xe lên

Lại nhớ cái lần đi Lũng Pô, Y Tý thồ ruợu, lại nhớ cái lần đi Mộc Châu chở cải, lại nhớ cái lần đi Lý Sơn, lại nhớ cái lần đi Tam Đảo, lại nhớ cái lần đi Tà Si Láng, lại nhớ cái lần đi Tây Nguyên… làm sao kể hết những kỷ niệm…

Lại nhớ chuyến đi cực Tây A Pa Chải, khi đoàn về đến Láng Hòa Lạc, ông anh đón đoàn và đưa 1 thành viên trong đoàn cùng 1 em gái vừa va chạm nhẹ vào viện 198, anh còn trêu “Anh em đi 5 châu 4 biển cuối cùng lại ngã cái ao làng” … Ai ngờ… cái ao làng này, lại đưa anh đi thật… và cũng ở 198… trớ trêu làm sao

Và giờ, khi mà anh đã ra đi… vì chính cái căn bệnh tim quái ác mà anh và em đang mang trong mình… em chợt thấy sao mà nó đau xót quá, cách đây ko lâu ông anh còn dặn em ăn uống như thế nào, kiêng ăn những gì, rồi còn bảo anh mày mổ tim vẫn đi chơi ầm ầm đây này… giờ nghĩ lại sao mà đắng đến vậy… Em còn chưa trở lại được với những con đường, sao anh đã vội rời bỏ đam mê…

Chỉ còn vài tiếng nữa thôi… anh sẽ bay về phương trời nào… Ở đâu đó trên những nẻo đường kia… Vị thần hộ mệnh / Kẻ đưa tiễn / Kẻ đón đòan / Kẻ gieo hy vọng và cảm giác an toàn ngày nào sẽ chỉ còn trong ký ức. Nhưng thằng em tin rằng, cái tên Cheetah, Đăng Già, Holy Trinity, Lốp Gai Địa Hình… sẽ còn được nhắc đến, như một người bạn, một người anh, một kẻ gàn dở… mà ai cũng muốn được gặp trên những con đường…

Rồi đây, 1 lúc nữa thôi, mọi người sẽ khóc nhiều lắm, nhưng anh sẽ cười ở đâu đó… phải ko thằng anh !!!

Anh cứ đi thanh thản, về với mây trời nào đó, ngày em về, em sẽ tìm đến tận nơi anh ngủ, chắc chắn là vậy, thằng anh tồi !!!

Sài Gòn 15/8/13

Bài viết của Casper HN

Cuộc đời là một con đường…

Nhưng sao mày tới đích sớm vậy Đăng già?

Tao vẫn còn nhớ hồi mới gặp mày, một thằng cao lênh khênh, mặt dài như cái bơm, nụ cười ỏn ẻn hiền lành với lỉnh kỉnh 5D và mớ L một tiêu cự. Tao nhớ nhất là đã ghen tị biết làm sao khi thấy đám thiết bị đó…

Rồi sau đó nhìn ảnh lũ đạp xe, có một thằng mặt dài dài, cũng là mày luôn. Lúc đó tao đã nghĩ là sao mày chơi lắm thứ thế, tao chơi gì cũng thấy cái mặt mày…

Rồi mày cũng mua xe đạp, cũng đạp xe, tao cũng còn nhớ chuyến leo 3Đảo đêm, mày dắt bộ ngay sau chưa đầy 1km dốc, tao cười khẩy. Lúc đó tao chưa hề biết trái tim nhân hậu của mày đã phải qua bao lần phẫu thuật, nó đang phải hoạt động nhờ sự trợ giúp của thiết bị hỗ trợ cấy vào…

Rồi những kỷ niệm không thể quên, mày chạy cả đêm kèm lũ chinh phục Mường Lát, và như con người mày vẫn vậy, khi bọn tao tìm được nơi nghỉ ngơi trong đêm mưa gió, là lúc mày tạm biệt bọn tao để về Mai Châu, vì mày có tin một đoàn phượt tới đó đang cần trợ giúp… Trong đêm mưa gió, mày tiếp tục gieo những niềm tin, sự hy vọng và cảm giác an toàn. Tao vẫn luôn thấy chuyến đi sẽ rất an toàn vì mày đi cùng, hay mày đang ở đâu đó gần đấy, hay chỉ đơn giản là mày có gọi điện, nhắn tin hỏi thăm đoàn…

Chuyến đạp chinh phục Tây Côn Lĩnh, mày bị tao lừa là tao nỡ để 2 đứa con gái bơ vơ lao vào ngọn núi kỳ bí ấy, mày thu xếp để đến đúng như tao nghĩ, và tao vẫn nhớ mãi sự cay cú của mày khi thấy tao đi kèm hai con bé ngố rừng kia. Lần bực dọc rõ nhất mà tao thấy từ mày. Thật lòng tao cảm động vô cùng vì một con người chỉ sống vì người khác như mày, mày ân cần đưa chai rượu sữa dặn dò hai con bé uống nếu trên đỉnh trời lạnh, rồi đi làm sao, xuyên rừng như thế nào. Mày tức tối chả thèm nói nhiều với tao cho dù tao cũng lần đầu đạp vượt Tây Côn Lĩnh. Mày yên tâm bỏ bọn tao để… đi cứu hộ đoàn nào đó, như mày vẫn làm…

Sáng nay, thằng Hùng báo với tao, giọng run run “Đăng già đi rồi anh ơi, vừa lúc 5h sáng… Em không tin nổi, anh kiểm tra lại thông tin xem…” Tao cũng không tin nổi, tao cũng không bình tĩnh được, tao gọi điện khắp nơi, tao mong bị tất cả những người đó chửi rủa tao vì tin bịp, thậm chí tao mong chính mày điện thoại chửi tao, nhưng số của mày một người khác nhấc máy… Thằng chó, tao không chấp nhận mày chơi xấu thế, mày quá tốt để đến đích sớm vậy, còn biết bao nhiêu đoàn phượt, bao nhiêu đứa du lịch dã ngoại cần sự giúp đỡ của mày, như tao, cần một sự tin tưởng rằng luôn có một con cào cào tới đúng chỗ và đúng lúc bọn tao cần, Đăng già ạ…

Chưa từng thấy một ai cẩn thận như mày, đồ bảo hộ luôn là tốt nhất, đầy đủ nhất. Chuyến đi nào cũng chắc chắn, có mày nghĩa là có sự an toàn, vậy mà…

Số phận, chắc đành đổ tội cho số phận. Đã 19 năm cái máy trợ tim chạy trong ngực mày, đã chạy cho hàng trăm thằng con đi phượt được an tâm. Tao cũng không từng nghĩ mày đã phải chống chọi lại, giành quyền được sống từ số phận bao năm nay…

Đăng ạ, tao không bao giờ quên mà, không bao giờ quên một niềm tin sắt đá rằng vẫn luôn có mày bên cạnh, trong những cung đường khám phá phía trước. Tao tin rằng, nếu thiên đường có thật, thì mày vẫn đang nai nịt, vẫn dõi theo những bước tao đi để lại xuất hiện khi tao cần trợ giúp, và lại lướt đi khi tao đã an toàn…

Mày chỉ cần tin rằng, nếu như mỗi người yêu quý mày chỉ sẻ chia cho mày 1 nhịp đập của trái tim họ, để gánh đỡ cho trái tim mềm yếu của mày, thì mày sẽ còn sống tới hàng trăm năm nữa…

Thanh thản nhé Đăng, người ta chỉ chết đi khi không ai còn nhớ, mày còn sống lâu lắm, lâu lắm trong tâm trí tao, trong tâm trí bạn bè…

Đăng già, tạm biệt…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: